Vài chi tiết về cuốn

Vài chi tiết về cuốn
“KỶ YẾU HỘI THẢO –
NHỮNG LẰN RANH VĂN HỌC”
ĐẠI HỌC SƯ PHẠM TP. HCM 23/12/2011
Vừa bước vào tiệm sách, nhìn lên phía trên cái kệ dài để các “anh bạn” Tự Điển béo mập, to đùng, thì mình bất chợt bắt gặp cuốn Kỷ Yếu này. Trước khi nói về cuốn Kỷ Yếu này, mình cảm thấy phải cần giải thích tại sao mình lại dùng hai chữ “anh bạn” để chỉ các tự điển khả kính? Sở dĩ mình gọi thế vì ngoài một vài cuốn tự điển loại Cụ Ông của các tác giả danh tiếng như Huỳnh Tịnh Của, Génibrel, Gustave Hue, Đào Duy Anh, Thanh Nghị, Đào Đăng Vỹ vv… thì giờ đây có nhiều “anh bạn” tự điển tên lạ hoắc, và bên trong thì cũng có nhiều từ cũng lạ hoắc như cái tên tác giả vậy! Mình không có ý nói đùa vì mình có “tang chứng” rõ ràng như 2 với 2 là 4 là đã có một cuốn tự điển nào đó cho nghĩa cái lò thiêu xác là gas chamber, trong khi đúng ra gas chamber là phòng hơi ngạt, còn lò thiêu xác thì phải là crematorium mới chính xác! Ngoài ra mình còn được biết một vị “oánh 7 ngày không ra một chữ tiếng Anh” mà lại ký tên trên một anh bạn tự điển Anh Việt mập hù! Hì! Hì! Lại còn một anh bạn tự điển khác đã định nghĩa từ Chauvinism (Chủ nghĩa ái quốc cực đoan) là Chủ nghĩa Vô Sanh, tức là ái quốc quá thì khó có con! Ha! Ha! Ha!
Bây giờ xin trở lại cuốn Kỷ Yếu Hội Thảo. Vừa thấy cái tên “Những lằn ranh văn học” mình đã cảm thấy không mấy khoái, vì chắc mình khó mà đủ can đảm lướt qua những lằn ranh này quá; nhưng rồi khi giở lướt qua bên trong, mình bỗng thấy trong số gần 90 bài tham luận có vài bài của vài nhân vật mình biết, và lại đồng thời biết là Hội Thảo này mang tính Quốc Tế vì có một số nhà giáo và nhà nghiên cứu đến từ Pháp, Đức và Nhật Bản, VÀ NHẤT LÀ SAU KHI BẮT GẶP GẦN 30 TRANG VIẾT VỀ CỤ NGUYỄN DU LÀ VĨ NHÂN VĂN HỌC MÌNH YÊU THÍCH, mình liền quyết định mua, vì với mình, BẤT CỨ TÀI LIỆU GÌ NHẮC TỚI CỤ THÌ DÙ HAY, DÙ DỞ MÌNH VẪN ẴM VỀ LÀ CÁI CHẮC!…
Và đến đây là lúc xảy ra chuyện tức cười, đáng được ghi lại trong đời chơi sách của mình, vì đây chính là một thí dụ điển hình nhất của chuyện GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG! Mình vừa cất tiếng hỏi giá thì anh chủ tiệm chạy từ phía trong ra cất tiếng chào ông Xưa & Nay, thì ra anh ta vẫn vào sachvatranh đọc nên biết mặt mình. Anh ta nói tỉnh queo: “Cuốn này cực kỳ hiếm, bác hên lắm mới gặp, của người bạn tôi làm Giáo Sư gửi bán 500 ngàn”. Mình nói: “Ôi giá trên sách có 280 ngàn mà sao lại bán tới 500 ngàn?”. Anh ta trả lời: “Dạ, ông bạn gửi và đòi giá đó, bác muốn bao nhiêu xin cứ cho biết để tôi nói lại với bạn tôi”. Mình bực mình quá, nhưng vì cuốn sách có gần 30 trang nói về Cụ nên đành kiên nhẫn bảo anh ta: “Anh làm ơn nói hộ là tôi trả 250 ngàn, được không?”. Anh ta nói: “Vâng để tôi nói lại với bạn tôi; bác làm ơn cho tôi số di động của bác, để nếu anh ta đồng ý bán tôi sẽ gọi bác liền!”. Miệng anh ta nói vậy, nhưng mình thoáng thấy ánh mắt anh ta lộ vẻ vui ra mặt, vì thực ra, những loại kỷ yếu này không phải lúc nào cũng có khách mua! Té ra chỉ vì mình chót là ông Sách Xưa & Nay nên mới được hưởng giá “trên trời” 500 ngàn! Mình nói: “Đây số di động của tôi đây, anh hỏi hộ và gọi tôi nếu bạn anh đồng ý bán!” Ra về mình hơi bực mình vì hôm nay cũng lại gặp một hoàn cảnh tương tự như mấy hôm trước, một anh chủ tiệm sách cũ khác lôi từ trên lầu xuống Bản Tin của CLB Sách Xưa và Nay của mình để thông báo là, theo bản tin này thì các sách có thủ bút và chữ ký của tác giả ở nước ngoài giá cả 100 ngàn đô Mẽo! Và hôm đó mình đã phải giải thích đến gần trẹo lưỡi sự khác biệt giữa nguyên bản và bản in nên anh ta mới chịu hạ giá từ 300 đô Mẽo xuống 300 đô Mít. Nhưng rồi hôm nay mình đã không phải đợi lâu, vì mới 4 giờ chiều đã thấy anh ta gọi điện cho hay là bạn anh ta đồng ý bán “rẻ” cho ông Xưa & Nay! Mình bèn thử giả vờ tỏ vẻ không tha thiết lắm và bảo anh ta: “Thôi, được rồi! Anh cứ giữ đấy, vài hôm nữa tôi rỗi tôi sẽ ghé lấy”. Nào ngờ anh ta nhanh nhẩu đề nghị mình đưa địa chỉ ở Phú Nhuận “để chốc nữa tôi có việc đi qua sẽ ghé đưa cho bác cho được việc”. Thì ra anh ta sợ mình đổi ý không lấy nữa, thế là mình đỡ được cả trăm ngàn tiền taxi…và cuốn sách đã được giao tận tay.
Có cuốn sách trong tay, mình vội ăn cơm chiều xong là dành cho nó một lúc để lướt qua nội dung, và thử ghé vài “lằn ranh” xem sao. Kết quả là mới chỉ ghé có một vài lằn ranh trong tổng số gần 90 bài tham luận thì mình đã mở tủ đưa cuốn sách vào Sưu Tập Kiều của mình và… chấm hết!
Là người sống và yêu tự do từ khi còn bé, vì từ bé mình đã được ba mình dạy cho sống độc lập tự chủ, và ngay từ hồi học thi Tú Tài, mỗi khi giở những cuốn Lịch Sử Văn Học Pháp (mà mình hiện có 6, 7 cuốn, có cuốn to đùng và đầy hình ảnh như cuốn của nhà Bordas) mình luôn luôn không thèm quan tâm nhiều tới văn phái này, trường phái kia MÀ LUÔN NGHĨ RẰNG CÁC TÁC GIẢ VĨ ĐẠI NHƯ VICTOR HUGO, HONORE DE BALZAC, VOLTAIRE, EUGENE SUE vv… KHI VIẾT RA NHỮNG TÁC PHẨM BẤT HỦ, CHẮC CHẲNG BAO GIỜ THÈM NGHĨ HỌ THUỘC TRƯỜNG PHÁI NÀY, VĂN PHÁI NỌ, TOÀN LÀ NHỮNG THỨ MÀ NGƯỜI ĐỜI SAU GÁN GHÉP CHO HỌ MÀ THÔI… Trong đời chơi sách của mình, mình đã được đọc những tác phẩm bất hủ của các tác giả nói trên VÀ LUÔN VỮNG TIN LÀ HỌ CHẲNG BAO GIỜ THÈM NGHĨ VỀ LÝ THUYẾT NÀY, LÝ THUYẾT NỌ, VĂN PHÁI NÀY VĂN PHÁI KIA, KHI VIẾT RA NHỮNG TÁC PHẨM SẼ TỒN TẠI MÃI VỚI THỜI GIAN, VÌ CHÚNG THỰC SỰ HAY VÀ ĐI VÀO LÒNG NGƯỜI!
Trích Hồi ký 60 năm chơi sách, chương VI
VŨ ANH TUẤN

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *