Ông bảo không ăn rồi

Ông bảo không ăn rồi
Vào Sài Gòn tôi đến chơi nhà thằng cháu, vợ nó hỏi ông trẻ:
– Ông ăn cua không, cháu mua luộc cho ông ăn?
– Không. Ông gãy hết răng rồi.
– Ông ăn cá khoai không, loại này chỉ cần mút mút, không cần răng?
– Ông sợ hóc xương.
Cô cháu dâu chán, bỏ xuống bếp. Thằng cháu ghé vào tai ông trẻ thì thầm:
– Ông ăn con…
Đang dở dang câu, vợ nó lại vào, thằng cháu đành dừng lời. Tôi thì hồi hộp, đợi nó bảo cho ông ăn con gì nào. Vợ nó vừa ra, nó vội vàng thì thào vào tai ông trẻ tiếp:
– Con ca ve. Ông cháu mình cùng đi ăn đê.
Tôi đờ đẫn thích ăn, song vẫn giả bộ yếu ớt trả lời:
– Kh…ô…ng nhọc lắm.
Thằng cháu biết thóp ông thích ăn rồi, nó kéo tuột ông đi.
Ông cháu tôi ăn xong, lúc ra về, trên xe tôi hơi ngượng với cháu giả vờ ca cẩm:
– Đã bảo không rồi. Ông nhọc quá.
– Mai ông cháu mình có ăn nữa không?
Chả lẽ tôi lại bảo cháu:
– Hay ông cháu mình quay lại ăn tiếp cho ông nhọc một thể. Mai ông bay ra Hà Nội mất rồi, cháu ui.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *