Mình thật cảm thấy biết ơn người đã tạo nên tấm ảnh này

Mình thật cảm thấy biết ơn người đã tạo nên tấm ảnh này. Và có lẽ đây là tấm duy nhất nói về bài thuyết pháp đầu tiên mà Đức Phật dạy cho loài người & loài trời trước cả bài “Tứ Diệu Đế”, bài học Không Lời – hay còn được gọi là bài học của lòng biết ơn.
Sau khi Đức Phật thành đạo, Ngài nhập định xong hai mươi mốt ngày, rồi đứng lên và rời khỏi tòa ngồi dưới gốc cây Bồ đề. Đi được một đoạn đường ngắn khoảng 20m, Ngài đứng yên bất động như thế trong một tuần lể chỉ để nhìn cây Bồ đề, nhằm biểu lộ lòng biết ơn đối với cây Bồ đề đã che chở mưa nắng cho Ngài trong suốt thời gian tu tập.
Chúng ta thấy cái ý nghĩa Đức Phật nhìn cây Bồ đề là Ngài dạy cho chúng ta “khi một người thành công được cái gì trong cuộc đời này, điều đầu tiên phải nghĩ tới, không là tương lai mà chính là lui lại quá khứ. Nhìn lại những ân nghĩa mà chúng ta đã thọ nhận để có kết quả như ngày hôm nay”.
Trong cuộc sống cũng như vậy, đa số chúng ta ai cũng trải qua cuộc đời với bao nổi thăng trầm, đến nay thì coi như yên ổn. Chúng ta bỏ hết mọi cái vinh nhục cuộc đời để sống trong thực tế, sống với đạo. Mà đến với đạo cũng là một cái được đối với mình, nghĩa là chúng ta có được đạo để hiểu biết, để sống. Thì ngang đây, chúng ta cũng quay lưng để nhìn lại một chút, xem những ai trong cuộc đời đã đưa chúng ta đến ngày hôm nay. Đó là một ý nghĩa của lòng biết ơn.
Còn nếu nói rộng ở trong cuộc sống này, chúng ta thấy cái ân nghĩa mà ta phải chịu giữa cuộc đời này quá nhiều. Từ hình hài do cha mẹ sinh. Ăn miếng cơm thuộc về người nông dân. Mặc quần áo thuộc về người thợ dệt. Đi trên chiếc xe thuộc về hảng xưởng, những người kỷ sư, những người công nhân. Đặt chân trên đường đi, công lao thuộc về những người làm đường. Chúng ta ngồi nghe Pháp, âm thanh phát ra thuộc về những nhà khoa học… Nghĩa là mỗi bước chân đi, mỗi sự sống trôi qua là chúng ta sống trên ân nghĩa không biết của bao nhiêu người.
Do đó, sống trên cuộc đời mà chúng ta không nhìn thấy mối tương quan ân nghĩa đó, cứ mãi tiếp tục đi tìm ích lợi riêng tư thì thật không xứng đáng là đệ tử Phật. Cho nên từng giờ từng phút trong cuộc sống, phải xét hết những mối tương quan, để thấy cái ân nghĩa mà chúng ta thọ nhận của cuộc đời rất là nhiều. Từ đó, mới thấy trách nhiệm phải làm gì trong cuộc sống này, để bù đắp lại nếu không muốn mình là người vô ơn.
Chúng ta nguyện suốt đời còn lại, sẽ sống vị tha một cách trọn vẹn vì người khác, để đền đáp ân nghĩa của bao nhiêu người trong cuộc đời mà mình đã thọ nhận. Đầu tiên là cha mẹ người đã cho chúng ta hình hài, đã nâng niu, che chở, đỡ đần, nuôi dưỡng mình từ những hơi thở đầu tiên của cuộc sống. Sau đó, mới đến những ân nghĩa khác nối tiếp trong cuộc đời.
See Translation

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *