LÀNG NGUYỆT

LÀNG NGUYỆT.
Từ xưa Cuội ở cung trăng
Buồn tình nhớ dáng chị Hằng nơi nao
Cuội ngồi Cuội mãi khát khao
Ước gì chị có lần nào đến chơi?
Bao năm Cuội ở trên trời
Muốn về mà chẳng thể rơi để về
Chị Hằng thì vẫn mải mê
Trung thu chị lại đi về thăm dân.
Bởi thương chú Cuội độc thân
Mấy nhà vũ trụ có lần ghé thăm
Thấm thoát đã bao nhiêu năm
Cuội chờ chẳng thấy ai thăm lần nào!
Nay duyên đã nở hoa đào
Anh đã quyết định thế nào cũng lên
Làng Nguyệt mới được mang tên
Người dưới trái đất sẽ lên cung hằng.
Chị Hằng vốn tính lăng nhăng
Mê trai cung địa nhập nhằng đã lâu
Anh khuyên Cuội chớ vò đầu
Kẻo chị Hằng dỗi còn lâu mới về!
Đêm đêm ở dưới chân đê
Anh hỏi sao chị không về với trăng
Chị cười nói với anh rằng
Chị bảo Cuội nó không bằng anh đâu.
Anh đã suy nghĩ từ lâu
Sẽ lên xây dựng một lầu kính thiên
Để anh và chị se duyên
Còn em chịu khó ngồi thiền trông trăng.
Chào mừng ngày 30-4 năm nay bằng bài thơ Làng Nguyệt
Tác giả Lương Ngọc Huỳnh

2 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *