Đọc thêm vụ án Trịnh Vĩnh Bình qua “Quyển nhật ký của Tắc Kè”

Đọc thêm vụ án Trịnh Vĩnh Bình qua “Quyển nhật ký của Tắc Kè”
“Tắc-Kè sinh năm 1952. Năm 1961 ba của Tắc-Kè bị Việt Cộng đến nhà ban đêm và lôi ông ra sau nhà và bắn vào đầu. Chỉ còn hai mẹ con nhưng mẹ của Tắc-Kè quyết định đưa Tắc-Kè vào một nhà dòng do các vị Linh mục ngoại quốc đến từ nhiều quốc gia cai quản; phần đông đến từ Ý Quốc. Tắc-Kè được hoãn dịch vì học vấn… Cho đến năm mất miền Nam thì Tắc-Kè được hai mươi ba tuổi.
Tắc-Kè từ giã cõi đời đúng vào mười giờ ba mươi phút sáng ngày 30 tháng tư năm 2016, thọ sáu mươi bốn tuổi. Tắc-Kè mất đúng vào thời điểm bốn mươi mốt năm trước ông “Tổng thống cơ hội” (lời của Tắc-Kè) Dương Văn Minh đầu hàng cộng sản.
Quen thân với nhau ba mươi tám năm, nhưng, chỉ đến khi Tắc-Kè qua đời vì bạo bệnh tôi mới biết vì sao anh sống độc thân và vì sao anh tự nhận mình là Tắc-Kè. Tắc-Kè ít khi nói về mình. Vì vậy, khi đọc xong Quyển Nhật Ký Của Tắc-Kè, tôi mới biết anh là người suốt hơn bốn mươi năm đã âm thầm chống nhà cầm quyền Việt Nam. Chống bền bỉ bằng đủ mọi cách, kể cả cách giả làm bạn với ông Đại sứ Việt Cộng đầu tiên của miền đất thấp tên là Đinh Hoàng Thắng, mà, ông này thì cứ tưởng mình đã thu phục được một tên chống cộng – tuy chỉ là loại cắc ké – nhưng khá giỏi về kinh doanh. Đối với ông Đại sứ này, Tắc-Kè rất xem thường nên anh thường cho ông tiền; khoảng năm trăm đô la Mỹ một tuần, để, khi có dịp thì Tắc-Kè sẽ sử dụng ông. Chuyện sử dụng ông Đại sứ đã xảy ra khi có một người đồng hương gặp tai nạn với an ninh Việt Nam rất nặng, và, chính người đồng hương này đã gọi điện thoại nhờ đến sự giúp đỡ của Tắc-Kè. Người đồng hương này rất nổi tiếng trong cộng đồng người Việt hải ngoại, ông tên là Trịnh Vĩnh Bình; nổi danh là vua chả giò. Bình đã gom toàn bộ tài sản đem về Việt Nam làm ăn. Bình tưởng phen này nhà nước sẽ phải vinh danh một Việt kiều yêu nước nên yêu xã hội chủ nghĩa. Tại Việt Nam Bình luôn ủng hộ mọi dự án của nhà cầm quyền trung ương lẫn địa phương, nhất là tự mình giúp cho dân nghèo với những số tiền thật lớn… để lấy điểm với nhà cầm quyền hơn là vì lòng nhân đạo. Nhưng, Bình có ngờ đâu nhà cầm quyền Việt Nam đã không vinh danh mình mà lại “sắc phong” mình là “Bình Hà Lan” cho có vẻ là tay chơi, là tên tôi phạm quốc tế nguy hiểm hầu có cớ để cướp hết tài sản của Bình. Về kinh tế thì Bình là người có thật tài về kinh doanh. Về chính trị thì Bình không hiểu cộng sản hay là hiểu nhưng vẫn cứ lao đầu trở về? Có thật sự Bình giàu đến độ mang về Việt Nam chín mươi ký (90) vàng và nhiểu triệu đô la Mỹ không? Hay có một thế lực nào đó yểm trợ tiền cho Bình với mục đích đen tối của nhóm? Chúng ta nên nhớ: Bình là người Việt gốc Hoa. Khi Bình tỵ nạn ở Hòa Lan Bình chỉ giao thiệp với người Hoa mà thôi, ngoại trừ những khi buôn bán lẻ tẻ thì với người Việt Nam. Bình cũng “khôn ngoan” gia nhập vào một chính đảng của Hòa Lan để có hậu thuẫn nếu như Bình bị rắc rối tại Việt Nam.
Vì lời khẩn nài của Bình, Tắc-Kè nhận giúp đỡ mà, việc trước tiên là dàn xếp cho người em trai của Bình là Trịnh Vĩnh Phát gặp ông Đại sứ Đinh Hoàng Thắng. Phát đã đưa tận tay cho Đinh Hoàng Thắng năm ngàn (5.000) đô la Mỹ. Từ đây Tắc-Kè đã sử dụng Thắng cho mục đích của mình là buộc Thắng phải nhúng tay vào việc giải cứu Trịnh Vĩnh Bình. Việc giải cứu Bình tiếp diễn suôn sẽ cho đến khi Tắc-Kè thông báo cho người đại diện của Bình là Trịnh Vĩnh Phát biết, công việc đã giải quyết xong. Trịnh Vĩnh Bình sẽ nhận lại được năm mươi (50) phần trăm. Nhưng, nhóm người lo công việc này sẽ lấy hai mươi (20) phần trăm. Và như vậy thì toàn bộ tài sản của Bình sẽ còn lại ba mươi (30) phần trăm. Khi nghe Tắc-Kè nói như vậy thì Trịnh Vĩnh Phát đã đứng lên tuyên bố: “Chúng tôi sẽ lấy lại một trăm (100) phần trăm chứ chín mươi chín phần trăm cũng không nhận.” Nói xong Phát bỏ đi thẳng và chấm dứt mọi liên lạc với Tắc-Kè. Tắc-Kè đã vì giúp người mà bị trắng tay nhưng lại không dám khai phá sản. Lúc đó Tắc-Kè đang làm Giám đốc một công ty xuất nhập cảng quần áo trẻ em.
Cho đến hôm nay, tháng 9 năm 2016, Trịnh Vĩnh Bình vẫn đang nhờ tổ hợp luật sư Covington & Burling của Mỹ đưa nội vụ ra tòa án quốc tế thưa nhà cầm quyền Việt Nam.
Cộng sản Việt Nam nghi Bình trở về là do một nhóm tài phiệt người Tàu yểm trợ với mục đích chính trị. Nhưng, cộng sản vốn là những tên ngu dốt nhưng lại tham lam và cứ tưởng mình có quyền là có tất cả nên đã hành động bộp chộp để đưa đến hệ lụy cho đến tận ngày nay.
Theo tôi, Trịnh Vĩnh Bình chưa chắc đã là người ăn cháo đái bát vì, cho đến khi nhắm mắt, Tắc-Kè vẫn chưa một lần giáp mặt Bình mà chỉ qua điện thoại và qua người em của Bình là Trịnh Vĩnh Phát. Ngoài ra, các quý vị có lẽ cũng thắc mắc: Tại sao Tắc-Kè không dám khai phá sản? Có thật là có một nhóm tài phiệt người Tàu yểm trợ cho Bình về Việt Nam với mục đích chính trị không? Những tên tài phiệt đó là ai? Người “Việt kiều” nào đã cố vấn cho nhà cầm quyền Việt Nam diệt Trịnh Vĩnh Bình? Tên an ninh nào đã cầm đầu nhóm theo dõi Trịnh Vĩnh Bình và lần lượt triệt hạ hết những người của Bình tại Việt Nam?
Tất cả những thắc mắc trên đây đều nằm trong Quyển Nhật Ký Của Tắc Kè.”

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *