Cuộc đời là 1 trò chơi

Cuộc đời là 1 trò chơi!
Câu chuyện dãy phòng trọ 15.000đ
Câu chuyện về lối kinh doanh gần giống với mô hình Doanh Nghiệp Xã Hội mà tôi cũng ấp ủ lâu nay.
Nhưng ko muốn nêu lên quan điểm về mô hình DNXH nữa, mà con số 15.000đ ở đất nước VN còn yếu về các công tác cộng đồng, các quỹ phúc lợi Xh cho người có hoàn cảnh yếm thế, côi cút, hay với những lối sống ko đặt nặng tài chính thì quả là khó sống qua nổi 1 ngày…nếu bạn ko có 2 thứ sau: “Tiền hoặc Quan Hệ”
Khi mà bạn ko may trở thành người yếm thế trong XH lúc ý 5000, 10000,15000… có thể cứu đc bạn qua cơn bĩ cực hoặc mất ví, bị trộm lấy hết tài sản khi đi du lich chẳng hạn… lúc ấy các doanh nghiệp, cá nhân ko đặt lợi ích lên trên minh thì ko khác j một bàn tay nâng đỡ một bàn tay.
Sự hỗ trợ khi cần thiết, đúng người, đúng thời, đúng hoàn cảnh luôn là sự giúp đỡ ” chín muồi ” nhất.
Tôi may mắn đc đi một số nơi trong và ngoài nước, tôi cũng may mắn đc gặp những bàn tay như vậy ở mỗi nơi tôi đặt chân đến. Nhà họ đc coi như nhà mình vậy, rồi sự mến khách ở khắp nơi luôn khiến tôi đủ đầy trải nghiệm cho mỗi chuyến đi đều là những câu chuyện đặc biệt.
Bạn tôi nói: ” mình cứ tốt với người đi rồi sẽ gặp người tốt với mình”
Ừa, cũng đúng… tôi cũng đã có lúc chỉ có 15000đ trong túi, có lúc là rỗng túi… nhưng cuộc đời này đã dạy cho tôi thấy đc ” sự chát chúa, sự nhục nhã” khi ko còn đồng tiền nào, qua đêm là tôi phải ra đường ở…vẫn nhớ những câu nói của một vài người bạn khi “bố thí” cho tôi những lúc đó. Với họ tiền có thì có tất, tiền hết thì hết tất. Và những lúc đó tôi cũng đc Cs dạy cho bài học là họ ko sai, tôi ko sai chỉ là xã hội này có gì đó chưa ổn nên mới tồn tại hai trường phái như vậy. Họ nói tôi ko có lí trí, khác người,sống là phải đi làm, phải chiến đấu và phải có Tiền mới sống được!
Họ đúng, muôn đời vẫn đúng, vì đó là hệ.lụy của cả cái XH này, sao mà khác đc.
Tôi ko sai, nhưng cũng ko phải là bình thường so với cái ” bình thường ” như XH vốn đặt ra khuôn mẫu. Do đó, chính những lúc ấy, tôi cũng đã đc dậy cho rằng rồi ai cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh như mình mà thôi, chỉ là hoàn cảnh khác, sự việc nó khác đi thui. Vì vật chất vốn ko tồn tại vĩnh cửu…và sóng gió luôn rình rập ta bất cứ lúc nào… và khi đc hỏi tôi sẽ làm gì nếu qua đêm nay bạn sẽ ra đường ở đối diện vs đủ thứ bất như ý… tôi sẽ trả lời rằng: mình làm mình chịu, kết quả có thế nào cũng là bài học thôi…thay vì hoảng hốt lo sợ thì đối mặt và chấp nhận khi đã tìm mọi phương án rồi. Chuyện j đến cứ để nó đến. Và cũng có thể nhờ thế mà tôi hút đc nhiều mối quan hệ, những người bạn trong sự tương giao như vậy.
Kết quả là, ngay trong đêm đó tôi đc lời mời về ở 1 ngôi nhà to hơn đẹp hơn ngôi nhà mà tôi ở trc đây.
Cuộc đời mà, sau này tôi càng nhận thấy cuộc đời là 1 trò chơi. Ko hơn ko kém, mỗi người sinh ra đời là vi đã tạo quá nhìu trò chơi, nên tiếp tục nối dài ở nhìu thời gian, ko gian mà chơi nốt trò chơi mình tạo ra :))
Khi nhận biết đc điều này, tôi đã thấy vừa nhẹ nhõm thong dong mà ” chơi nốt”, ” chơi cho trọn” những gì còn dang dở, những gì chưa đến sắp đến thì trong tâm thế chờ đợi và sẵn sàng 🙂 . Cũng ko tránh khỏi sự bẽ bàng, và nhận thức đc cái ” bạc bẽo của cuộc đời này” . Vì đâu phải trò chơi nào cũng dễ thương đâu, người chơi nào cũng dễ chịu đâu bạn nhỉ…?
Những lúc ấy, học cách chấp nhận sự thật và luật chơi thôi. Như người đi qua gió, gió mạnh có thể quật đổ người ta, nhưng qua rồi…lòng nhẹ tênh, đưa tay phủi bụi mà đi như chưa hề dính bụi 🙂
Có vậy ta mới đủ bản lĩnh mà ” chơi ” tiếp 🙂 .
Tản mạn của một kẻ đi trong gió nhờ cảm hứng bài báo dưới!
– Lạc Tiên –

6 Comments