Cộng sản bắt cóc Hoàng Đức Bình nhằm trả đũa thỉnh nguyện thư giải quyết thảm họa biển

Cộng sản bắt cóc Hoàng Đức Bình nhằm trả đũa thỉnh nguyện thư giải quyết thảm họa biển , là một hành động đáp trả việc Giám mục Nguyễn Thái Hợp cùng Linh mục đoàn giáo phận Vinh đang gặp gỡ và trao thỉnh nguyện thư cho đại diện các quốc gia Châu Âu.
1A/
Cộng sản bắt Hoàng Đức Bình nhằm trả đũa thỉnh nguyện thư giải quyết thảm họa biển
Hải Âu (Danlambao) – Chắc chắn những ai quan tâm theo dõi những diễn biến liên quan đến thảm họa môi trường biển do Formosa gây ra đều ít nhiều biết đến Bạch Hồng Quyền và Hoàng Đức Bình. Đây chỉ đơn giản là hai công dân Việt Nam bất bình trước sự đồng lõa của nhà cầm quyền cộng sản khi bao che cho thủ phạm gây nên thảm họa tại miền Trung. Hai công dân ấy đã đồng cảm trước nỗi đau khổ của hàng vạn đồng bào. Quyền và Bình đã không chấp nhận cuộc sống yên ổn cho riêng mình, họ đã cất lên tiếng nói với quyền làm người, đã hòa vào nỗi đau của miền Trung để mong góp chút sức mọn cùng đồng bào khởi kiện Formosa.
Những việc làm của họ đã khiến nhà cầm quyền cộng sản không thể bưng bít thông tin vụ thảm họa biển. Chính vì thế, những kẻ quyết tâm bảo vệ thủ phạm gây nên thảm họa biển đã đang tâm triệt hạ Bạch Hồng Quyền và Hoàng Đức Bình với hy vọng dập tắt những thông tin và các cuộc biểu tình ôn hòa liên tục diễn ra tại Nghệ An. Chỉ mới đây ít hôm, cộng sản Nghệ An đã công bố lệnh truy nã đối với Bạch Hồng Quyền, và dĩ nhiên Hoàng Đức Bình cũng là “đối tượng” cần phải bắt.
Hoàng Đức Bình là thành viên phong trào Lao Động Việt, một tổ chức bảo vệ quyền lợi của những lao động tại Việt Nam. Hoàng Đức Bình là người quê ở Nghệ An, cũng là một tỉnh chịu thiệt hại nặng nề từ thảm họa do Formosa gây ra. Vì thế suốt nhiều tháng qua, anh đã có những hoạt động truyền thông nhằm giúp đỡ người dân Nghệ An và Hà Tĩnh trong việc yêu cầu nhà cầm quyền minh bạch bồi thường và trục xuất Formosa ra khỏi Việt Nam.
Nhiều người đã đấu tranh phản đối nhà cầm quyền và Formosa vì lo ngại các nguy cơ từ thảm họa gây ra. Về phía nhà cầm quyền cộng sản đã tự chấp nhận 500 triệu USD, cái giá mà Formosa đưa ra khi gây nên thảm họa biển để bồi thường thiệt hại cho người dân miền Trung. Tuy nhiên tại Hà Tĩnh và Nghệ An, rất nhiều người vẫn chưa nhận được những khoản đền bù thỏa đáng sau thảm họa.
Hậu quả kinh khủng của thảm họa do Formosa gây nên cùng với những bất minh trong việc bồi thường thiệt hại từ phía nhà cầm quyền đã khiến hàng vạn người dân khu vực miền Trung lao đao suốt hơn một năm qua. Những linh mục cùng những người trẻ, trong đó có Bạch Hồng Quyền, có Hoàng Đức Bình đã không bỏ mặc đồng bào của mình. Họ lên tiếng, họ đồng hành cùng nỗi đau của ngư dân, giáo dân đang gánh chịu hậu quả nặng nề sau thảm họa. Họ đã nỗ lực trong việc cùng các linh mục hướng dẫn người dân khởi kiện Formosa cũng như loan tải những thông tin liên quan đến vấn nạn này. Đó là lý do cộng sản Nghệ An quyết tâm truy bắt hai thanh niên can đảm đưa tin về những cuộc tuần hành ôn hòa tại Nghệ An.
Sáng ngày 15/5/2017, cộng sản Nghệ An đã tổ chức bắt cóc Hoàng Đức Bình khi anh này cùng Linh mục Nguyễn Đình Thục và một số giáo dân đang trên đường đi. Một thủ đoạn đã được lên kế hoạch kỹ lưỡng của nhà cầm quyền khi tổ chức cho cảnh sát giao thông chặn xe của đoàn mục vụ với lý do kiểm tra hành chính. Sau lệnh dừng xe, lập tức lực lượng cảnh sát cơ động cùng những kẻ bịt khẩu trang ập đến với hành động vũ lực lôi kéo anh Bình ra khỏi xe và nhanh chóng đưa đi nơi khác. Những kẻ mặc sắc phục “thi hành công vụ” còn có những tên “quần chúng tự phát” với khẩu trang bịt mặt, đầu đội nón bảo hiểm lăm lăm sát khí và sẵn sàng hành động nếu có ai dám ngăn cản việc bắt cóc của công an, cảnh sát Nghệ An.
Việc cộng sản Nghệ An phục bắt Hoàng Bình diễn ra một cách nhanh chóng, ngay sau đó truyền thông cộng sản loan tin với lệnh bắt khẩn cấp và tạm giam 90 ngày đối với anh Bình. Đây là một hành động được xem là bắt cóc đúng qui trinh do cộng sản dàn dựng.
Một diễn biến khác liên quan, hơn mười ngàn giáo dân thuộc các giáo xứ trên địa bàn tỉnh Nghệ An đã tuần hành đến UBND tỉnh để phản đối hành động bắt cóc của nhà cầm quyền. Dĩ nhiên cộng sản Nghệ An cũng đã lên kịch bản sẵn cho tình huống này khi điều động hàng ngàn công an, cảnh sát cơ động được trang bị đến tận răng để trấn áp cuộc biểu tình đòi người này.
Có thể nhận định việc nhà cầm quyền Nghệ An bắt Hoàng Bình cùng với việc truy nã Bạch Hồng Quyền là một hành động đáp trả việc Giám mục Nguyễn Thái Hợp cùng Linh mục đoàn giáo phận Vinh đang gặp gỡ và trao thỉnh nguyện thư giải quyết thảm họa môi trường biển cho đại diện các quốc gia Châu Âu. Thỉnh nguyện thư với gần 200.000 chữ ký thuộc mọi thành phần từ nạn nhân cho đến các vị chức sắc tôn giáo cùng những người quan tâm đến môi trường được gửi đến các quốc gia văn minh trên thế giới. Điều này sẽ làm cho thế giới thấy rõ bộ mặt thật của những kẻ cầm quyền cộng sản đang cấu kết bức hại môi trường tại Việt Nam và đang ra sức đàn áp chính những nạn nhân trực tiếp của thảm họa do Formosa gây ra.
Nhân dân cả nước đang đứng trước nguy cơ bị đầu độc bởi những thứ độc hại mà Formosa đang xả ra biển. Tệ hơn nữa là những điều xấu xa, những thứ thối nát do đảng cộng sản “xả” vào xã hội đang đưa người Việt Nam đi đến bờ vực của sự diệt vong. Nhà cầm quyền đang truy nã Bạch Hồng Quyền, đã bắt Hoàng Đức Bình với quyết tâm trấn áp những ai dám chống lại Formosa, dám phản đối cộng sản. Nhưng chắc hẳn một điều là những việc làm ấy chỉ càng khiến lòng dân thêm căm phẫn.
16/5/2017
Hải Âu
danlambaovn.blogspot.com
2B/
Ai giúp Nguyễn Thị Nga hốt đất vàng ở Hà Nội?
THANH HIEU BUI·16 THÁNG 5 2017
Ngày 19 tháng 10 năm 2016, một ngày sau khi đưa bài báo đặt câu hỏi nữ đại gia Nguyễn Thị Nga lặng lẽ thâu tóm bao nhiêu tài sản nhà nước trên tờ báo do mình làm tổng biên tập, ông Võ Đăng Thiên tổng biên tập tờ báo điện tử Infonet và ông Phạm Thanh bị đình chỉ chức vụ. Quyết định do bộ trưởng Trương Minh Tuấn ký.
http://vietnamnet.vn/vn/cong-nghe/t…
Trong nội dung bài báo có đặt câu hỏi nghi vấn về những mờ ám của Nguyễn Thị Nga khi mua một loạt những tài sản của doanh nghiệp nhà nước một cách lặng lẽ không phải qua đấu giá công khai. Trong khi việc bán tài sản nhà nước công khai qua đấu giá đã thu về số tiền đúng với giá trị thực tại của tài sản, chẳng hạn như khách sạn Kim Liên giá ban đầu là 122 tỷ, qua đấu giá thu về 1000 tỷ.
Khách sạn Thắng Lợi có tổng diện tích 4,5 ha, nằm ven hồ Tây , địa điểm đắc địa bậc nhất về ngành khách sạn ở Hà Nội được chuyển giao vào tay Nguyễn Thị Nga và Nguyễn Thị Nga làm chủ tịch công ty cổ phần khách sạn Thắng Lợi. Khi dư luận xôn xao nghi vấn tại sao Nguyễn Thị Nga lại dễ dàng có hơn 30% cổ phần ở khách sạn Thắng Lợi, được lý giải rằng đó là qua góp vốn?
Góp vốn để có cổ phần hay mua cổ phần thì khác gì nhau.? Mua cổ phần sẽ phải công khai bán trên thị trường, như thế giá cả sẽ do thị trường quyết định dễ dẫn đến trường hợp như khách sạn Kim Liên từ 122 tỷ thành 1000 tỷ. Còn góp vốn thì chỉ có hai bên thoả thuận với nhau. Ai đã dung túng và làm ngơ cho Nguyễn Thị Nga thực hiện giao dịch mờ ám này để thâu tóm khách sạn Thắng Lợi với giá rẻ mạt qua trò góp vốn.?
Và tại sao khi tờ Infonet đặt câu hỏi trên, thế lực nào đã xui bộ trưởng Trương Minh Tuấn cắt chức họ, để rồi từ đó đến nay không ai dám nhắc đến tên vị nữ đại gia đây quyền lực này.?
Một thương vụ nữa sẽ đem lại cho Nguyễn Thị Nga hàng ngàn tỷ, đó là khi Nga đang nắm giữ 11% cổ phần ở Intimex Việt Nam và là chủ tịch hội đồng quản trị, Nga đã lợi dụng vị trí của mình đển bán 34% cổ phần Intemex cho BRG Group.
BRG Group của ai, nó hoàn toàn của gia đình Nga và chính Nga làm chủ tịch.
Intimex Việt Nam làm ăn be bét, mỗi năm chỉ lãi được hơn trăm triệu trong khi sở hữu 2800 mét đất kim cương ở cạnh Hồ Gươm. Nếu không phải làm ăn gì, chỉ cho thuê chỗ đất này thì tiền thu về một mét đất theo giá thị trường trung bình cũng 10 triệu một năm. Tức chỉ cần Intimex dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Thị Nga cho thuê 15 mét đất trên tổng số 2800 mét đất cũng đủ thu về số lãi kia mà chẳng cần phải làm gì cả. Nhưng tại sao Nguyễn Thị Nga không tính đến chuyện cho thuê như vậy. ?
Đơn giản Intimex là công ty có nhiều cổ phần vốn nhà nước, trước tiên Nga bỏ tiền mua11% cổ phần để giành quyền làm chủ tịch, sau đó mới tìm cách bán cổ phần Intimex cho công ty của nhà Nga. Khi chiếm làm chủ được rồi, khi đó Nga mới tính chuyện làm ăn khác, chẳng hạn như dự định xây khách sạn hạng sang trên khu đất kim cương này.
Đấy là lý do vì sao khi Công Ty Đầu Tư Kinh Doán Vốn Nhà Nước đưa Intimex ra bán gần 49% trên thị trường không ai mua, vì nếu mua intimex đang làm ăn lỗ như vậy thì chẳng ai muốn mua. Mua để chuyển đổi sang dự án khác làm khách sạn thì lại phải có quan hệ với thành phố Hà Nội, nếu không tiền đắp chiếu để đó chẳng ích gì.
Khi Nguyễn Thị Nga mua xong Intimex thì thành uỷ Hà Nội cho phép Nga được xây khách sạn tại khu đất kim cương ven hồ số 22 Lê Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm. Phó chủ tịch Nguyễn Thế Hùng đã được sự chỉ đạo của thành uỷ Hà Nội để ban hành văn bản số 5584/VP-ĐT quy hoạch kiến trúc xây khách sạn ở 22-32 Lê Thái Tổ để tạo điều kiện cho khách sạn này được sớm xây dựng.
Với khách sạn Thắng Lợi khi thâu tóm vào tay, Nguyễn Thị Nga ký cho Hilton làm quản lý.
Có vô vàn những vụ Nguyễn Thị Nga thâu tóm tài sản nhà nước dễ dàng với giá rẻ mạt, sau đó dễ dàng được tạo điều kiện để chuyển đổi mục đích kinh doanh hay thay đổi quản lý kinh doanh.
Phải chăng có những thế lực đã chung cổ phần với Nguyễn Thị Nga? Thế lực này mặc kệ cho những cơ sở kinh doanh của nhà nước lỗ vốn trì trệ với cách hoạt động điều hành lỗi thời. Rồi để tay chân đứng ra mua lại cổ phần, sau đó chúng tao điều kiện ban hành những quy định để tay chân chúng dễ dàng chuyển hướng kinh doanh. Ví dụ như miếng đất nhà nước ở vị trí đẹp cứ để phí phạm vào việc trông xe, nhưng khi đã được chuyển giao vào tay chân sẽ được cấp phép làm khách sạn, trung tâm văn phòng.
Nếu không có những tác động chính sách đằng sau trợ giúp như thế, liệu Nguyễn Thị Nga có trở thành được bà trùm bất động sản giàu có bậc nhất Việt Nam hay không.? Đương nhiên là không, một kẻ khác mua Intimex sẽ đứt ruột nhìn đồng vốn chết chìm trong khu đất vô giá trị nằm im lặng, nhưng vào tay Nga đất ấy mới thành kim cương thực sự giá trị.
Việc mua rẻ một loạt chuỗi nhà hàng, khách sạn đắc địa ở Hà Nội của Nguyễn Thi Nga dễ dàng từ hơn chục năm qua, phải có sự đồng loã của lãnh đạo bộ chủ quản và không thể nói không có bàn tay của thành uỷ Hà Nội, không thể không có những tác động cao từ những uỷ viên bộ chính trị có yếu tố Hà Nội.
Những kẻ đứng đằng sau tiếp tay cho Nga mua rẻ mạt đất đai nhà nước, rồi ưu ái ban cho Nga những chính sách phát triển chính là cặp Nguyễn Phú Trọng, Phạm Quang Nghị. Sẽ không có gì lạ khi thấy công cuộc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng không bao giờ thấy nhắc đến người đàn bà giàu có bằng những hành động mờ ám cướp tài sản nhà nước này.
Và càng không lạ hơn, một ngày nào đó, trong danh sách cổ phần của tập đoàn BRG Goup của Nguyễn Thị Nga xuất hiện tên của con dâu hay con rể Nguyễn Phú Trọng.
3C/
16/05/2017
NỖI SỢ NÀO LỚN HƠN?
FB Nga Thi Bich Nguyen
Thấy Lê Mỹ Hạnh bị đánh, tôi có sợ không?
– Có.
Thấy Bạch Hồng Quyền bị truy bắt, tôi có sợ không?
– Có.
Thấy Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Thúy Nga… bị bắt tới giờ chưa được tiếp cận luật sư, xa con cái, gia đình. Tôi có sợ không?
– Có.
Thấy Hoàng Bình và nhiều anh chị em, người dân bị đánh, bị bắt một cách vô pháp, tôi có sợ không?
– Có.
Thấy nhiều người vô đồn rồi chết vô cớ, tôi có sợ không?
– Có.
Thấy nhiều người ra tòa có luật sư nhưng không thể cãi được với hệ thống luật rừng, tôi có sợ không?
– Có.
Viết bài đăng facebook phản biện, phản ánh thực trạng xã hội, tham gia truyền thông, đi biểu tình… bị bắt, bị làm khó dễ, bị canh, bị áp lực… tôi có sợ không?
– Có.
Vì sao sợ?
– Tôi là người bình thường mà người bình thường thì tất yếu có những nỗi sợ rất cụ thể, chẳng có gì phải che giấu cả. Sợ thì cứ nói là sợ thôi.
Nhưng có những nỗi sợ lớn hơn làm tôi vượt qua được những nỗi sợ kể trên, đó là:
Tôi sợ mình không còn là người ngay thẳng và công chính nữa khi không dám gọi tên sự thật. Khi đó tôi sẽ thành người bất hiếu vì không làm được lời ba mẹ dạy, “làm người phải biết phân biệt được đúng sai và bênh vực người yếu thế, bảo vệ sự thật, nếu không thì không đáng sống làm người”.
Tôi sợ con cháu mình sẽ chết sớm vì ung thư khi phải hít thở, ăn uống hóa chất độc hại, không thể tránh hoặc chết sớm vì vào đồn tự sát..
Tôi sợ con cháu tôi sẽ trở thành robot khi chúng bị giáo dục bởi một hệ thống giáo dục, xã hội, truyền thông tuyên truyền dối trá, sai sự thật, tô hồng bôi đen và triệt tiêu tư duy độc lập, loại bỏ phương pháp tư duy.
Tôi sợ con cháu tôi trở thành nô lệ kiểu mới ngay trên chính đất nước mình, ngay trong chính tâm tưởng tự thân.
Tôi sợ chúng không được làm người và sống đúng nghĩa mà chỉ vật vờ tồn tại như thế hệ tôi.
Tôi biết tôi sợ, các bạn sợ, người dân Việt Nam phần đông còn sợ. Chẳng có gì sai cả. Nhưng hãy so sánh xem nỗi sợ nào lớn hơn? Và bạn có chấp nhận để nỗi sợ cho chính bản thân mình lấn át đi nỗi sợ cho thế hệ tương lai không? Và thay vì nhận lãnh trách nhiệm lên tiếng ta lại đùn đẩy cho con cháu bắt chúng nhận lãnh không?
Hôm qua là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, là Nguyễn Hữu Vinh, là Lê Mỹ Hạnh, hôm nay là Hoàng Bình, là bà con Nghệ An, là bà con dân oan… ngày mai sẽ là chúng ta nếu chúng ta cứ mãi để cho nỗi sợ nhỏ lấn át đi quyền được làm người, quyền được sống đúng nghĩa cho mình và cho con cháu.
Nguồn: https://www.facebook.com/ngavoi.nguyen/posts/1493818177357131?pnref=story
3C/
TUYÊN BỐ VỀ TỘI ÁC ĐẦU ĐỘC BIỂN MIỀN TRUNG VIỆT NAM
(cập nhật đợt cuối 20/5/2016, tổng cộng 2940 người ký)
Vụ nước biển miền Trung bị nhiễm độc nặng nề, mà chứng cứ là hàng chục tấn cá biển lớn nhỏ chết giạt vào bờ từ đầu tháng 4/2016 vẫn tiếp tục đến hôm nay, lan từHà Tĩnh, vào Quảng Bình, Quảng Trị, đến Thừa Thiên-Huế, … đã gây ra sự phẫn nộ chưa từng có trong toàn thể nhân dân Việt Nam.
Đại hoạ thảm khốc trên không chỉ hủy hoại ngư trường của hàng vạn người dân ven biển miền Trung, hủy hoại môi sinh ven bờ, gây ra tình trạng lan tràn thực phẩm độc hại cho các vùng khác, mà còn gây hậu quả nghiêm trọng và lâu dài đối với các ngành kinh tế khác của Việt Nam như dịch vụ nghề cá, sản xuất muối, nuôi trồng thủy hải sản ven sông biển, du lịch, các dự án đầu tư khu nghỉ dưỡng ven biển…
Tình trạng ô nhiễm biển nặng nề như trên không chỉ gây hậu quả xấu đối với kinh tế biển Việt Nam mà chắc chắn sẽ lan sang một số nước khác trong khu vực.
Đây là một tội ác hủy hoại môi trường sinh thái và diệt chủng tiềm tàng. Trước mắt là cá và các loài thủy hải sản chết hàng loạt, và đã có người chết; sau đó sẽ gây ra bệnh tật nguy hiểm cho con người và các vật nuôi như đã từng xảy ra ở một số nơi trên thế giới trước đây cùng nhiều hệ lụy chưa thể lường hết được.
Cho đến hôm nay, mặc dù được một số thế lực bao che và tìm cách hoãn binh để phi tang, nhiều bằng chứng đã chỉ ra nghi phạm số một của vụ đầu độc biển Vũng Áng: Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Đài Loan đóng tại Vũng Áng Hà Tĩnh (Formosa Hà Tĩnh) đã xả số lượng lớn chất cực độc ra biển trong quá trình súc rửa đường ống xả thải.
Vụ Formosa càng bộc lộ rõ hơn sự vô trách nhiệm, vô cảm và bất chấp lợi ích quốc gia, cuộc sống của người dân, cũng như bất lực của cả một hệ thống quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương trước một đại nạn quy mô lớn của quốc gia, khi vụ việc được người dân phát hiện gần một tháng mới có sự khởi động điều tra. Sự chậm trễ ấyrất nhiều khả năng đã tạo điều kiện cho nghi can có thì giờ xoá tang tích để thoát tội.
Người dân càng phẫn nộ trước phát ngôn hàm ý bao che cho nghi phạm, đánh lừa, xoa dịu dư luận của một số quan chức cấp bộ và tỉnh, trước hành vi hết sức khó hiểu của người đứng đầu Đảng Cộng sản – tổ chức tự cho mình độc quyền lãnh đạo toàn diện quốc gia – đã đến thăm nghi can số một, thay vì thăm hỏi người dân bị nạn, đúng vào thời điểm mọi mũi dùi công luận chĩa hết vào nghi can ấy.
Không thể không nhắc đến những ưu đãi khác thường mà lãnh đạo Hà Tĩnh và trung ương đã dễ dãi cấp cho Formosa Hà Tĩnh, từ thời hạn sử dụng dài hết mức (70 năm) đối với một diện tích đất đai rộng lớn tại một vị trí xung yếu về quốc phòng, đến những lỏng lẻo trong quản lý, như về lao động (với số lượng lớn lao động đơn giản China Đại lục không có giấy phép lao động), về thuế, về kiểm soát nước thải (hoàn toàn lệ thuộc công ty). Những người có quyền quản trị quốc gia đã cho phép Formosa Hà Tĩnh được hoạt động như một đặc khu, các cơ quan chức năng của Việt Nam không dễ gì được vào để kiểm tra kiểm soát về an toàn môi trường cũng như mọi hoạt động của nó, như thực tế đã cho thấy trong vụ cá chết vừa qua.
Trước đại nạn biển miền Trung nhiễm độc và những hệ lụy của nó, chúng tôi, những người tha thiết với vận mệnh đất nước, yêu cầu nhà cầm quyền:
1/ Thi hành mọi biện pháp hỗ trợ người dân ven biển miền Trung nạn nhân vụ biển bị nhiễm độc khôi phục sự sống cả trước mắt và lâu dài.Tạm đình chỉ ngay việc sử dụng đường ống xả thải này trước khi các cơ quan chức năng bảo đảm được công tác kiểm tra an toàn nước thải do nó xả ra biển.
2/ Sử dụng mọi quyền lực nhà nước và biện pháp cần thiết, huy động mọi lực lượng xã hội như giới khoa học kỹ thuật, luật gia, nhà báo độc lập, nếu cần thì mời cả chuyên gia quốc tế, để nhanh chóng đưa thủ phạm vụ đầu độc biển miền Trung ra trước pháp luật; trừng trị nghiêm khắc, đích đáng, bắt chúng bồi thường mọi thiệt hại về người và của cho người dân bị liên lụy, cho những tác hại môi sinh của nước nhà.
3/ Gấp rút điều tra để trả lời câu hỏi: Vì sao Formosa, một công ty sản xuất thép với công nghệ lạc hậu và những thành tích bất hảo phá hoại môi sinh ở nhiều nước, như gần đây đã bộc lộ, lại được hưởng những ưu đãi chưa từng có, vi phạm chủ quyền quốc gia như thế?
4/ Có biện pháp kiểm soát chặt chẽ, không để Formosa thi hành việc xả thải gây ô nhiễm từ từ thay vì gây độc cấp tính như vừa qua, làm công luận phẫn uất. Hậu quả của biện pháp đối phó này sẽ là cá, người và biển chết từ từ.
5/ Sẵn sàng xoá bỏ dự án Formosa, nếu những nguy hiểm tiềm tàng mà dự án gây ra không thể triệt tiêu được.
6/ Kỷ luật các quan chức trung ương và địa phương vô trách nhiệm và có thể có tham nhũng, tiêu cực trong việc xử lý vụ đầu độc biển miền Trung.
Đây là giọt nước tràn ly sau quá nhiều tai hoạ do các dự án từ khai khoáng (như bauxite Tây Nguyên) đến thủy điện, nhiệt điện, chế biến… tràn lan khắp đất nước bất chấp những cảnh báo tâm huyết của trí thức và nhân dân. Đã đến lúc nhà cầm quyền phải nghiêm túc rà soát, điều chỉnh, nếu cần thì hủy bỏ các dự án bất lợi cho sự phát triển bền vững, cho an ninh quốc phòng, nhất là các dự án của China, không để tiếp tục xảy ra những tai hoạ về môi sinh cũng như về các mặt khác.
Người dân Việt Nam quyết không chọn con đường tăng trưởng kinh tế với cái giá hi sinh môi sinh của đất nước, hisinh quyền lợi của dân nghèo, hisinh chủ quyền quốc gia;
Người dân Việt Nam quyết không chấp nhận những kẻ cầm quyền ngu dốt, tham lam, bán rẻ dân tộc vì lợi lộc, tham vọng cá nhân và phe đảng;
Người dân Việt Nam quyết không chịu chết thảm như những con cá nhiễm độc ở Biển Đông!
DANH SÁCH KÝ TÊN VÀO TUYÊN BỐ VỀ TỘI ÁCĐẦU ĐỘC BIỂN MIỀN TRUNG VIỆT NAM
ĐỢT 1
1. Nguyễn Quang A, TS Khoa học Điện tử viễn thông, nguyên Chủ tịch Viện Nghiên cứu phát triển IDS, nguyên Chủ tịch Hội Tin học Việt Nam, Hà Nội
2. Hoàng Hưng, nhà thơ, nguyên Trưởng ban Văn hoá-Văn nghệ báo Lao Động, TPHCM
3. Phạm Gia Minh, TS Kinh tế, Hà Nội
4. Trần Minh Thảo, viết văn, Bảo Lộc, Lâm Đồng
5. Bùi Minh Quốc, nhà thơ, nguyên Chủ tịch Hội Văn nghệ Lâm Đồng
6. Võ Văn Tạo, nhà báo, Nha Trang
7. Phan Hoàng Oanh, TSHoá, TPHCM
8. Vũ Trọng Khải, PGS TS Kinh tế, nguyên Hiệu trưởng trường Cán bộ quản lý nông nghiệp II, TPHCM
9. Phạm Nguyên Trường, dịch giả, Vũng Tàu
10. Nguyễn Xuân Diện, TS Hán-Nôm, Hà Nội
11. Vũ Ngọc Tiến, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội
12. Đào Tiến Thi, Thạc sĩ Ngữ văn, nguyên Ủy viên Ban Chấp hành Hội Ngôn ngữ học Việt Nam, Hà Nội
13. Vũ Thư Hiên, nhà văn, Pháp
14. J.B. Nguyễn Hữu Vinh, kỹ sư, nhà báo tự do, Hà Nội
15. Phạm Đình Trọng, nhà văn, TPHCM
16. Nguyễn Nguyên Bình, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, Hà Nội
17. Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự Đại học Liège Bỉ, TPHCM
18. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), nhà báo, TPHCM
19. Phạm Toàn, nhà văn, nhà giáo dục, người sáng lập nhóm giáo dục Cánh Buồm, Hà Nội
20. Nguyên Ngọc, nhà văn, Hội An
21. Ý Nhi, nhà thơ, TPHCM
22. Hoàng Lại Giang, nhà văn, TPHCM
23. Ngô Thị Kim Cúc, nhà văn, TPHCM
24. Tô Lê Sơn, kỹ sư, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng, TPHCM
25. Nguyễn Huệ Chi, GS Văn học, nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện Văn học, Hà Nội
26. Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội
27. Trần Đức Quế, chuyên viên Bộ Giao thông Vận tải hưu trí, Hà Nội
28. Tiêu Dao Bảo Cự, nhà văn, Đà Lạt
29. Nguyễn Ngọc Giao, giảng viên Đại học về hưu, Pháp
30. Phạm Tư Thanh Thiện, nhà báo, Pháp
31. Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng, TPHCM
32. Trần Ngọc Sơn, kỹ sư, Pháp
33. Nguyễn Thanh Hằng, dược sĩ, Pháp
34. Nguyễn Đăng Quang, Đại tá, nguyên cán bộ Bộ Công an, Hà Nội
35. Tô Hải, nhạc sĩ, Sài Gòn
36. Lâm Thị Ái, Nội trợ, Sài Gòn
37. Lại Thị Ánh Hồng, nghệ sĩ, Sài Gòn
38. Phan Đắc Lữ, nhà thơ, TPHCM
39. Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo, Hà Nội
40. Nguyễn Thúy Hạnh, Hà Nội
41. Nguyễn Xuân Tụ (Hà Sĩ Phu), TSSinh học, Đà Lạt
42. Nguyễn Tường Thụy, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, Hà Nội
43. Trần Tiến Đức, nhà báo độc lập, đạo diễn truyền hình và phim tài liệu, Hà Nội
44. André Menras – Hồ Cương Quyết, nhà giáo, Pháp
45. Vũ Linh, nguyên giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội, Hà Nội
46. Nguyễn Thị Kim Chi, Nghệ sĩ Ưu tú, Hà Nội
47. Nguyễn Thị Mười, TPHCM
48. Lê Phú Khải, nhà báo, nguyên phóng viên thường trú Đài Tiếng nói Việt Nam tại đồng bằng sông Cửu Long, TPHCM
49. Nguyễn Khắc Mai, nhà nghiên cứu, Giám đốc Trung tâm Minh Triết, Hà Nội
50. Trần Thị Băng Thanh, PGS TS Văn học, Hà Nội
51. Huỳnh Sơn Phước, nhà báo, Hội An
52. Lưu Trọng Văn, nhà báo, TPHCM
53. Nguyễn Thanh Giang, TS Địa chất, Hà Nội
54. Nguyễn Thị Hoàng Bắc, nhà văn, Hoa Kỳ
55. Trần Thị Tuyết, thành viên Cánh Buồm, nhân viên Nhà xuất bản Tri Thức, Hà Nội
56. Mạc Văn Trang, PGS TS Tâm lý học, Hà Nội
57. Vũ Thế Khôi, Nhà giáo Ưu tú, nguyên Trưởng khoa Đại học Ngoại ngữ Hà Nội, Hà Nội
58. Nguyễn Thị Thanh Bình, nhà văn, Hoa Kỳ
59. Dương Thuấn, nhà thơ, nhà nghiên cứu văn hóa, Hà Nội
60. Bùi Hiền, nhà thơ, Canada
61. Thuỳ Linh, nhà văn, Hà nội
62. Lê Mai Đậu, chuyên viên Địa chất Công trình (hưu trí), Hà Nội
63. Nguyễn Duy, nhà thơ, TPHCM
64. Từ Quốc Hoài, nhà thơ, TPHCM
65. Hoàng Minh Tường, nhà văn, Hà Nội
66. Trần Kiêm Đoàn, TS Tâm lý học, GS, nhà văn, Hoa Kỳ
67. Thụy Khuê, nhà nghiên cứu văn học – lịch sử, Pháp
68. Lê Hiền Đức, Hà Nội
69. Nguyễn Thái Nguyên, TSKinh tế Nông nghiệp, Hà Nội
70. Lê Tuấn Khanh, Sài Gòn
71. Nguyễn Huy Chương, San Jose, Hoa Kỳ
72. Lê Thanh Bình, kỹ sư Xây dựng, Cử nhân Kinh tế, Huế
73. Phan Thành Vinh, Bình Định
74. Manh Phu Nguyen, Philadelphia, PA, USA
75. Nguyễn Văn Nhân, Thạc sĩKinh tế, Khánh Hòa
76. Nguyễn Minh Tâm (Lộc Sơn Hải), giáo viên, Krông Buk, Đắc Lắc
77. Nguyễn Thanh Tâm, cựu Phó Chủ tịch Nội vụ Ban Chấp hành Cộng đồng Việt NamOregon, Portland, Oregon, Hoa Kỳ
78. Nguyễn Hùng Cường, nhân viên văn phòng, Hà Nội
79. Nguyễn Thị Khánh Trâm, hưu trí, TPHCM
80. Hà Văn Thùy, nhà văn, TPHCM
81. Chien Tran, Nürnberg, Đức
82. Nguyễn Anh Tuấn, Tester – Coder Web & Application, Sài Gòn
83. Văn Thị Nghĩa, giáo viên về hưu, Phan Thiết, Bình Thuận
84. Trịnh Quốc Hậu, thương nhân, TP Ninh Bình, Ninh Bình
85. Đinh Đức Long, TS, bác sĩ Y khoa, TPHCM
86. Đặng Công Thiệu, kinh doanh, Nha Trang, Khánh Hòa
87. Ngô Hoàng Hưng, kinh doanh, Sài Gòn
88. Tăng Bá Hùng, giáo viên cấp 2, Hải Dương
89. Lê Phước Sinh, dạy học, Sài Gòn
90. Antôn Phan Trọng Khánh, Nghệ An
91. Trần Song Hào (Sao Hồng), hưu trí, TP Nha Trang, Khánh Hoà
92. Nguyễn Trọng Thành, công dân Việt Nam, Vilnius, Lithuania
93. Thành Đoàn, kỹ sư phần mềm, Thạc sĩ, London, Vương quốc Anh
94. Nguyễn Anh Tuấn, kỹ sư, Hà Nội
95. Phạm Thanh Nghiên, thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam, cựu Tù nhân Lương tâm, Hải Phòng
96. Huỳnh Anh Tú, thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam, Sài Gòn
97. Vũ Chí Cương, giáo viên, Hải Dương
98. Trần Tuấn Lộc, Cử nhân Kinh tế, Cử nhân Luật, kế toán trưởng, TPHCM
99. Nguyễn Văn Hải, kỹ sư, Tân Bình, TPHCM
100. Nguyễn Thanh Nhàn, thương binh, giáo viên nghỉ hưu, Hà Đông, Hà Nội
101. Đào Hiếu, nhà văn, TPHCM
102. Le Thanh Hong, TPHCM
103. Lê Vương, giáo viên, Thanh Hóa
104. Nguyễn Thị Hoàng Ý, sinh viên, điều tra viên tự do, TPHCM
105. Nguyễn Hoàng Khôi, TPHCM
106. Hoàng Quân, sinh viên, Tampa, Hoa Kỳ
107. Tiết Hùng Thái (Hiếu Tân), dịch giả, Vũng Tàu
108. Nguyễn Gia Hảo, chuyên gia tư vấn độc lập (Kinh tế Đối ngoại), nguyên thành viên Tổ tư vấn thủ tướng chính phủ Võ Văn Kiệt, Hà Nội
109. Ly Hoàng Ly, nghệ sĩ thị giác, TPHCM
110. Đoàn Thanh Liêm, luật sư đã nghỉ hưu, Califonia, Hoa Kỳ
111. Nguyễn Đình Nguyên, TS, bác sĩ, Australia
112. Trần Trung Chính, nhà báo, Hà Nội
113. Hoàng Dũng, PGS TS, TPHCM
ĐỢT 2
114. Tuấn Khanh, nhạc sĩ, Sài Gòn
115. Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh
116. Nguyễn Đình Đầu, nhà nghiên cứu, TPHCM
117. JM Lê Quốc Thăng, Linh mục Tổng giáo phận Sài Gòn
118. GB Huỳnh Công Minh, linh mục Giáo phận Sài Gòn
119. Nguyễn Trung Dân, nhà báo, TPHCM
120. Nguyễn Quốc Thái, nhà báo, TPHCM
121. Hiền Phương, nhà văn, TPHCM
122. Nguyễn Hồng Anh, giảng viên, TPHCM
123. Hà Dương Tường, cựu GS Đại học, Pháp
124. Hà Dương Tuấn, nguyên chuyên gia công nghệ thông tin, Pháp
125. Arlette Quỳnh-anh Trần, nhóm Art Labor, Sài Gòn
126. Hoàng Tường, kỹ sư Nông nghiệp, Hà Tĩnh
127. Chu Hảo, Giám đốc nhà xuất bản Tri thức, Hà Nội
128. Huynh Son Thuc Anh, nghệ sĩ, TPHCM
129. Trương Minh Quang, sinh viên, Đaklak
130. Nguyễn Văn An, cán bộ hưu trí, TPHCM
131. Ha Uyên Thy, TPHCM
132. Phan Tấn Hải, nhà văn, Hoa Kỳ
133. Trần Bá Thoại, TS, bác sĩ, Hội Nội tiết Đái tháo đường Việt Nam (VADE), Đà Nẵng
134. Thế Dũng, nhà văn, CHLB Đức
135. Mai Thái Lĩnh, nhà nghiên cứu độc lập, Đà Lạt
136. Dạ Ngân, nhà văn, Sài Gòn
137. Nguyễn Thị Quy, bút danh Minh Hiền, chuyên viên Viện Thông tin Khoa học Xã hội, đã nghỉ hưu, Hà Nội
138. Giáng Vân, nhà thơ, Hà Nội
139. Trần Công Thạch, nhà giáo nghỉ hưu, TPHCM
140. Hoàng Tăng Văn Danh, kỹ sư phần mềm, TPHCM
141. Hoàng Nguyên Hồng, luật sư, Hà Nội
142. Phạm Kỳ Đăng, làm thơ, viết báo, dịch thuật, CHLB Đức
143. Dương Huy Hoàng, hội viên hội Văn học Nghệ thuật An Giang
144. Đặng Ngọc Hưng, Dương Nội, Hà Đông, Hà Nội
145. Trần Văn Tiến, Praha, Czech
146. Trần Nghi Hoàng, nhà văn, Pennsylvania, Hoa Kỳ
147. Khánh Phương, nhà văn, Pensylvania, Hoa Kỳ
148. Trần Xuân Hoài, kế toán, Hà Nội
149. Bùi Bình Thoại, nhà kinh doanh Hà Nội
150. Nguyễn Đình Ấm, nhà báo, Long Biên, Hà Nội
151. Hoàng Ngọc Biên, nhà thơ, San Jose, Hoa Kỳ
152. Nguyễn Tường Vân, thiết kế, Sài Gòn
153. Phan Quốc Tuyên, kỹ sư Tin học, Genève, Thụy Sĩ
154. Nguyễn Phương Đông, công chức, Hà Nội
155. Võ Thanh Tân, giảng viên, Đại học Sư phạm Kỹ thuật TPHCM, TPHCM
156. Nguyễn Văn Dũng, công dân Việt Nam, Czech
157. Phạm Huy Việt, kỹ sư Điện, Đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam, đã nghỉ hưu, Nghệ An
158. Quan Vinh, chuyên viên Tin học, Roma, Italia
159. Trần Đình Sơn Cước, luật gia, nguyên hội viên Hội Luật gia thành phố Hồ Chí Minh, California, Hoa Kỳ
160. Trương Lợi, kỹ sư, Bình Thạnh, TPHCM
161. Nguyễn Quang Tuyến, nghệ sĩ thị giác, San Francisco, Hoa Kỳ
162. Phạm Trung, phê bình mỹ thuật, Hà Nội
163. Phạm Hữu Uyển, IT, Praha, Czech
164. Nguyễn Quang Thân, nhà văn, TPHCM
165. Cao Xuân Lý, nhà văn, Australia
166. Nguyễn Thị Hải Yến, TS. chuyên ngành Sinh thái Môi trường, CHLB Đức
167. Tuan Le, Senior Medical Scientist, Brisbane, Australia
168. Trần Công Thắng, bác sĩ, cư ngụ NaUy
169. Đỗ Tuyết Khanh, thông dịch viên, Thuỵ Sĩ
170. Phạm Xuân Yêm, nguyên Giám đốc Nghiên cứu CNRS, Đại học Paris VI, Pháp
171. Uong-Nguyen Thi Xuan Huong, Thụy Sĩ
172. Đào nguyên Ngọc, kinh doanh tự do, Berlin, CHLB Đức
173. Hau Phamova, Praha, Cộng hòa Czech
174. Kenneth Pham, học viên Cao học tại University of New Haven, Connecticut, Hoa Kỳ
175. Đỗ Xuân Cang, Praha, Cộng hòa Czech
176. Trần Thanh Vân, sáng lập viên, chủ dự án Khoa học Sinh thái Nhân văn, Công ty Cổ phần Kiến trúc và Môi trường, Hà Nội
177. Nguyễn Xuân Bách, kỹ sư cơ khí, CHLB Đức
178. Phùng Mạnh Cường, CHLB Đức
179. Nguyễn Trọng Hoàng, bác sĩ, Paris, Pháp
180. Nguyễn Cường, Praha, Cộng hòa Czech
181. Mai Nghiêm, chuyên gia sinh học, Canada
182. Phạm Toàn Thắng, kinh doanh, Cộng hoà Czech
183. Inrasara, nhà văn, nhà nghiên cứu văn hóa Cham, Sài Gòn
184. Lê Quốc Hoàn, công nhân, Cao Hùng, Đài Loan
185. Hồ Nguyên Huy, kỹ sư, TPHCM
186. Phạm Văn Thành, Hiệp hội Tranh đấu Nhân quyền cho Việt Nam, Paris, Pháp
187. Đoàn Hòa, phiên dịch và tư vấn, Cộng hòa Czech
188. Đào Văn Tùng, cán bộ nghỉ hưu, Mỹ Tho, Tiền Giang
189. Ma Van Dung, Sydney, Australia
190. Hòa Nguyễn, bác sĩ, Sydney, Australia
191. Quang Hà, giảng dạy Đại học, Sydney, Australia
192. Nguyễn Thăng Long, nấu bếp, Munich, Đức
193. Phan Thanh Thai, công chức, Hoa Kỳ
194. Nguyễn Thị Hồng Loan, Quản lý nhân sự, TPHCM
195. Hoanh Tran, sinh viên, London, Anh Quốc
196. Nghiêm Hồng Sơn, nghiên cứu viên cao cấp, Đại học Công nghệ Queensland, Australia
197. Phan Tu Quỳnh, giáo viên, Hoa Kỳ
198. Võ Tòng Xuân, GSTS, nguyên Hiệu trưởng Đại học An Giang, Hiệu trưởng Đại học Nam Cần Thơ
199. Trần Quốc Hùng, cựu giáo viên, quận 12, TPHCM
200. Nguyễn Văn Dũng, Ohio, Hoa Kỳ
201. Lê Dũng, Giám đốc công nghệ, Công ty Tư vấn Công nghệ cao, Hà Đông, Hà Nội
202. Pham Dang Ai, nhân viên hưu trí, Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ
203. Triệu Thị Kim Loan, giáo viên về hưu, TPHCM
204. Hoàng Thanh Tâm, sáng tác nhạc, Sydney, Australia
205. Hoàng Thị Hà, hưu trí, Hà Nội
206. Nguyễn Đức Khá, cử nhân lịch sử, Bắc Ninh
207. Lê Anh Dũng, giáo viên, Nha Trang
208. Thường Quán, nhà thơ, Melbourne, Australia
209. Trương Thanh Cảnh, PGS TS Môi trường, TPHCM
210. Nguyễn Đình Bổn, nhà văn tự do, Sài Gòn
211. Mai Toàn Hảo, dịch thuật, thành phố Hồ Chí Minh.
212. Đinh Văn Hương, bác sĩ Y khoa, TPHCM
213. Nguyễn Trung Thành, kỹ sư Giao thông Vận tải, Việt Trì, Phú Thọ
214. Trần Ngọc Lợi, kỹ sư Điện, Minnesota, Hoa Kỳ
215. Nhật Tiến, nhà văn, Hoa Kỳ
216. Lê Công Định, luật gia, cựu tù chính trị, Sài Gòn
217. Phay Van, blogger, Đồng Nai
218. Hoàng N. Liên, kỹ sư Vật lý Hạt nhân, Thạc sĩ Công Nghệ và Chính sách, giảng viên Đại học, Hà Nội
219. Tạ Phong Tần, luật gia, nhà báo tự do, California, Hoa Kỳ
220. Đào Minh Châu, TS, Tư vấn hành chính công và chính sách công, Hà Nội
221. Văn Giá, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hà Nội
222. Nguyễn Trung, nguyên trợ lý cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Hà Nội
223. Đặng Viết Trường, nhà báo, Hà Nội
224. Nguyễn Xuân Nghĩa, kỹ sư cơ khí, trưởng phòng QA, Hải Phòng
225. Nguyễn Hữu Liêm, luật sư, California, Hoa Kỳ
226. Nguyễn Hữu Tuyến, kỹ sư hưu trí, TPHCM
227. Vũ Hoàng Minh, TS Hóa học, cựu công chức Tổng cục Địa chất, đã nghỉ hưu, Hà Nội
228. Lê Văn, TS Vật lý, đã nghỉ hưu, Sài Gòn
229. Lê Khánh Hùng, TS, Công nghệ Thông tin, Hà Nội
230. Nguyễn Văn Lịch, kỹ sư cơ khí, Đống Đa, Hà Nội
231. Tôn Phi, sinh viên trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TPHCM
232. Nguyễn Văn Sĩ, Bảo Lộc, Lâm Đồng
233. Nguyễn Hồng Đức, kỹ sư, Hà Nội
234. Hoàng Đức Doanh, nghỉ hưu, Phủ Lý, Hà Nam
235. Nguyễn Đình Đăng, TSKH, nhà vật lý và hoạ sĩ, Saitama, Nhật Bản
236. Đinhh Thị Thùy Mai, Saitama, Nhật Bản
237. Nguyễn Thanh Tùng, chuyên viên văn phòng, TPHCM
238. Đỗ Như Ly, kỹ sư hưu trí, TPHCM
239. Nguyễn Ngọc Ánh, kỹ sư Nuôi trồng Thủy sản, Bến Tre
240. Hoàng Văn Quang, kỹ sư cơ khí, TPHCM
241. Trần Minh Bách, kiến trúc sư, Hà Nội
242. Lê Tuyết, kỹ sư Điện, Nha Trang
243. Bùi Tuấn Dương, Đắk Nông
244. Nguyễn Thị Ngọc Lan, viết văn, Hoa Kỳ
245. Đỗ Thịnh, Hà Nội
246. Nguyễn Anh Ngọc, TP. Hải Dương
247. Đỗ Thành Nhân, MBA – Quản lý doanh nghiệp, Quảng Ngãi
248. Chu Sơn, nhà thơ, TPHCM
249. Nguyễn Thị Kim Thoa, bác sĩ TPHCM
250. Lý Đăng Thạnh, người chép sử, TPHCM
251. Hoàng Kiến Quốc, Đồng Nai
252. Đào Đăng Hiếu, nhân viên văn phòng, Hà Nội
253. Trần Thái Hòa, Sài Gòn
254. Nguyễn Đức Hiệp, TS, chuyên gia khoa học khí quyển và biến đổi khí hậu, Sydney, Australia
255. Nguyễn Kế Quang, nghề xây dựng, Quy Nhơn, Bình Định
256. Lê Xuân Cương, PGS TS, Giám đốc Trung tâm Công nghệ Sinh học Nông nghiệp (ABC), thuộc Hội Sinh học Việt Nam, Bình Thạnh, TPHCM
257. Ngô Thái Uyên, nhà Thiết kế Thời trang, Massachusette, Hoa Kỳ
258. Nguyễn Huy Dũng, dân thường, TP Vũng Tàu
259. Đỗ Quang Tuyến, kỹ sư, Hoa Kỳ
260. Vi Nhân Nghĩa, kinh doanh tự do, Quảng Ninh
261. Trần Thiện Kế, dược sĩ, Hà Nội
262. Nguyễn Thị Tuyết Xuân, giáo viên hưu trí, Sài Gòn
263. Trần Đĩnh, nhà văn, TPHCM
264. Mai Hoàng Ân, Bình Dương
265. Lê Gia Vinh, TS (PhD), chuyên gia Công nghệ Thông tin, Calgary, Alberta, Canada
266. Nghiêm Việt Anh, kỹ sư Xây dựng, đã nghỉ hưu, Đống Đa, Hà Nội
267. Đỗ Thị Kim Oanh, nội trợ, Sài Gòn
268. Trần Trọng Huy, kỹ sư, California, Hoa Kỳ
269. Trương Hữu Vinh, phân tích tài chính, Saigon
270. David Hoang, Australia
271. Nguyễn Trọng Việt, Hà Nội
272. Nguyễn Văn Đông, họa sĩ, Sài Gòn
273. Phùng Hoài Ngọc, thạc sĩ, cựu giảng viên đại học, An Giang
274. Lê Văn Tâm, TS Kỹ thuật Hóa học, Matsudo City, Nhật Bản
275. Tương Lai, nguyên thành viên Tổ Tư vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học
276. Đào Công Tiến, PGS, nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế TP HCM, nguyên thành viên Ban Nghiên cứu của thủ tướng Phan Văn Khải, TPHCM
277. Đào Tấn Phần, lao công thư viện, trường THPT Trần Quốc Tuấn, Phú Hòa, Phú Yên
278. Trương Văn Cường, sinh viên, TPHCM
279. Trần Văn Bang, kỹ sư Máy xây dựng, Bình Thạnh, Sài Gòn
280. Nguyễn Văn Đức, California, Hoa Kỳ
281. Hoàng Ngọc Cầm, TSKH, Hà Đông, Hà Nội
282. Hoàng Ngọc Lĩnh, về hưu, Canada
283. Nguyễn Văn Tú, công dân Việt Nam, nghiên cứu sinh tại Pusan National University, Hàn Quốc
284. Nguyễn Thanh Phụng, lao động tự do, Gia Lai
285. Trịnh Hồng Kỳ, nhân viên kinh doanh xuất nhập khẩu, Long Xuyên, An Giang
286. Nguyễn Xuân Quy, nghề tự do, Tiền Giang
287. Nguyen Nong, hưu trí, Michigan, Hoa Kỳ
288. Dương Thị Hoàng Minh, nhân viên văn phòng, Bình Thạnh, TPHCM
289. Trần Việt Thắng, kỹ sư Truyền thông, Hà Nội
290. Nguyễn Mai Oanh, TPHCM
291. Trần Vũ Việt Trung, kỹ sư, cựu sĩ quan chống Mỹ, chống Trung Quốc 1979, TPHCM
292. Đinh Hoàng Thắng, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, Hà Nội
293. Lê Đình Thụ, kỹ sư Viễn thông, đã nghỉ hưu.
294. Phạm Thị Duyên Anh, nghiên cứu sinh, Đại học Queensland, Australia
295. Phạm Quang Tuấn, Sydney, Australia
296. Lê Công Vinh, Công nghệ Thông tin, Vũng Tàu
297. Huynh Van Que, nguyên Hiệu trưởng trường cấp 2 và 3, Phú Lộc, Thừa Thiên – Huế
298. Nguyễn Ngọc Thanh, kinh doanh, TP Quảng Ngãi
299. Trần Thanh Cảnh, nhà văn, Hà Nội
300. Huỳng Văn Thắng, quận 3, TPHCM
301. Trương Long Điền, kỹ sư, đã nghỉ hưu, Hoàng Mai, Hà Nội
302. Ngô Phương Trạch, cựu chiến binh, Bà Rịa Vũng Tàu.
303. Phạm Thị Uyên Chi, TPHCM
304. Phùng Chí Kiên, designer, Hai Bà Trưng, Hà Nội
305. Mai An Nguyễn Anh Tuấn, đạo diễn phim, nhà báo, Hà Nội
306. Đoàn Công Nghị, Nha Trang
307. Nguyễn Hữu Huế, lao động tự do, Thanh Chương, Nghệ An
308. Dương Quốc Huy, cựu chiến binh, Hà Nội
309. Phan Văn Song, nguyên quyền Hiệu trưởng truờng THPT Chuyên Bến Tre, Sydney, Australia
310. Nguyễn Hồng Lam, nhà báo, TPHCM
311. Nguyễn Văn Quảng, nghiên cứu sinh, Hàn Quốc
312. Lưu Thành, nhà thơ, Bình Phước
313. Nguyễn Minh Thiện, công chức, Tây Ninh
314. Đông Quang Vinh, cán bộ hưu trí, Khánh Hòa
315. Nguyễn Minh Thúy, kế toán, TPHCM
316. Cao Anh Thư, kế toán, HCM
317. Tư Núi Cấm, nông dân, An Giang
318. Huỳnh Xuân Tín, bác sĩ, Đông Hà, Quảng Trị
319. Phạm Vương Ánh, kỹ sư kinh tế, cựu Sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, Vinh, Nghệ An
320. Doãn Kiều Anh, kỹ sư, TPHCM
2866. Phạm Hữu Trí, kinh doanh, Melbourne, Australia
2867. Trần Đình Thiền, cựu chiến binh Quân đội Nhân dân Việt Nam, Hương Sơn, Hà Tĩnh
2868. Hung Le Manh, nhà doanh nghiệp,Cộng hòa Czech
2869. Nguyễn Văn Phú, TS, nghiên cứu và giảng dạy tại Trung tâm Nghiên cứu Khoa học Quốc gia Pháp (CNRS), Strasbourg, Pháp
2870. Mai Khắc Bân, cán bộ nghỉ hưu,Hà Nội
2939. Vũ Quý Khang, Virginia, Hoa Kỳ
2940. Cao Quang Nghiệp, Đại học Hamburg, Đức
Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 08:30
Nhãn: Lên tiếng
319/320/ 2867/ 2940/ 2987/ 1243/ 312/…..
5G/
Lê Nguyễn Hương Trà với Minh Hữu Quang.
18 giờ ·
Ông chủ tịch nước Trần Đại Quang và phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam vừa có chuyến thăm cấp nhà nước từ ngày 11-15.5 tới Trung Quốc và dự Diễn đàn cấp cao hợp tác quốc tế “Vành đai và Con đường” tại Bắc Kinh.

Nhận định về chuyến đi của ông Quang trên tờ thoibao.de, Đức!
“Chúng ta có thể thấy các thông điệp mà hai bên đưa ra cũng tương tự như những chuyến thăm cấp cao giữa 2 đảng Việt – Trung, chỉ có cái khác chút là Trung Quốc đón ông Quang bằng 21 phát đại bác, ngang bằng với TBT Nguyễn Phú Trọng và hơn TT Nguyễn Xuân Phúc 2 phát.
Điều này khẳng định cái nhìn của chúng ta về sự chuyển dịch quyền lực trong nội bộ đảng CSVN là có cơ sở. Đối nội thì chưa xét đến, về đối ngoại, vai trò của chức danh chủ tịch nước đã có thực quyền hơn trước và phá vỡ tiền lệ thủ tướng là số 2 trong đảng. Nếu ở khóa 11 thì các hoạt động đối ngoại do ông Nguyễn Tấn Dũng chủ trì thì nay vai trò đó đã chuyển sang cho ông Trần Đại Quang. Cũng nên chú ý là ông Quang đi Trung Quốc sau khi gặp Nhật, Úc, Ấn Độ, Anh, Pháp, Úc, Vatican… và nhận lá thư của Trump.
Tôi đánh giá quan hệ giữa ông Tập Cận Bình và ông Trần Đại Quang hiện nay là bằng mặt mà không bằng lòng. Chúng ta biết và ông Tập dĩ nhiên phải biết là ngay sau khi nhậm chức đầu năm 2016, ông Trần Đại Quang đã đi tế bái các đền thờ của Đức Thánh Trần Hưng Đạo. Trong nội tình Trung Quốc thâm nhập sâu vào Việt Nam như tướng Trương Giang Long, – tổng cục phó tổng cục chính trị, giám đốc học viện chính trị CAND đã nói thì dĩ nhiên ông Trần Đại Quang nghĩ đến việc cần thần quyền “tiếp sức” là điều tất yếu.
Không chỉ ông Tập Cận Bình không vui mà tôi nghĩ đảng CSTQ cũng không vui khi đầu năm 2017, ông Trần Đại Quang còn dấn thêm 1 bước bằng bài phát biểu ám chỉ “có kẻ thù không muốn chúng ta mạnh lên để có thể thực thi dã tâm thôn tính”. Hãy nhớ rằng TQ từng phủ quyết việc cho VN gia nhập WTO để hiểu câu nói này muốn ám chỉ ai.

Từ khi ông Trần Đại Quang nắm quyền chủ tịch nước, chúng ta có thể thấy đã giảm hẳn việc đảng CSVN phái các đoàn cán bộ tướng lĩnh quân sự cấp cao sang Trung Quốc để học tập. Tuy nhiên giảm cái này mà mất cái kia, tôi cũng không hiểu tại sao vừa rồi đảng CSVN, trong chuyến thăm của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, lại ký kết văn kiện hợp tác “đưa cán bộ nguồn cấp cao” sang TQ đào tạo [1]. Tôi không rõ là TQ sẽ đào tạo cán bộ nguồn cấp cao của ta về cái gì và để làm gì ?
Nói đến quan hệ Việt – Trung không thể không nói về Mỹ.
Việc Trump gửi lá thư cho VN (và ông Quang) là rất quan trọng khi lá thư đó gửi trước khi Trump tiếp Tập Cận Bình. Một số nguồn tin có quan hệ với bộ ngoại giao Mỹ cho biết là Mỹ-Trung đã có thỏa thuận ngầm là Mỹ sẽ thôi không chỉ trích Trung Quốc nữa về việc TQ lấn biển Đông bằng cách xây đảo nhân tạo, nhưng đổi lại là Trung Quốc không được xây mới thêm nữa và phải giữ nguyên hiện trạng. Đổi lại cho vấn đề Mỹ để yên cho TQ ở Biển Đông thì hai bên sẽ hợp sức giải quyết vấn đề tên lửa hạt nhân của Triều Tiên. Mỹ muốn TQ phải “răn đe và kềm chế” cho được Kim Jong Un.[2]

Là nhân dân dĩ nhiên chúng ta “không thích Trung Quốc” và thường chỉ trích lãnh đạo đảng CSVN mỗi lần đón tiếp hay đi thăm Trung Quốc. Nhưng chúng ta cần chú ý là ngay cả bà Aung San Suu Kyi, người đang là thủ lĩnh dân chủ , người dẫn dắt công cuộc chuyển hóa ở Myanmar lâu nay, cũng phải đi Trung Quốc. Cụm từ “Vừa hợp tác vừa đấu tranh” mà nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải trả lời với BCHTW đảng và quốc hội khóa cũ chính là chìa khóa cơ bản để ứng xử quan hệ Trung Việt. [3]
Chìa khóa này không chỉ một bộ phận trong đảng CSVN hiện nay đang thúc đẩy, mà đã có sẵn từ lịch sử các triều đại trước. Cần nhìn chuyến thăm này của ông Trần Đại Quang trên góc độ đó để đánh giá thì sẽ dự đoán được một số diễn biến về sau trong chính trường Việt Nam và quan hệ Việt-Trung.

Cuối năm nay, Trung Quốc sẽ bước vào Đại Hội Đảng CSTQ lần thứ 19, và tôi nghĩ rằng ông Quang cũng nhân chuyến đi này sẽ tìm hiểu về nhân sự, xu hướng và đường lối của TQ sẽ diễn ra sau Đại Hội 19 để từ đó VN có những bước chuẩn bị kịp thời. Nội tình đảng CSTQ không chỉ là chuyện TQ, mà còn có một phần dây dưa vào nội tình của đảng CSVN.
Nội tình của đảng CSVN không chỉ là chuyện của đảng CSVN, trong bối cảnh ông Trần Đại Quang đang được quần chúng tiến bộ, đảng viên yêu nước và phương Tây trông đợi sẽ là người dẫn dắt cuộc “đổi mới 2” trong đảng thay cho vai trò của ông Nguyễn Tấn Dũng, thì việc ông đi TQ để “cân bằng ảnh hưởng” là điều phải làm.
Dĩ nhiên ông Quang không muốn Trung Quốc đưa tiếp các giàn khoan kiểu như HD 982 qua để phá mình, như đã từng cản chân ông Nguyễn Tấn Dũng vài lần trước đây.
21 phát đại bác là nghi lễ tối cao mà ông Quang được Trung Quốc đón tiếp là niềm vinh dự cho ông trong tư thế ông Quang chỉ là nhân vật số 2 của đảng CSVN. Nhưng có lẽ ông Quang cũng cần thận trọng, việc “khen cho nó chết” là một đòn phép xưa nay không thiếu mà các ý đồ chính trị thâm sâu kiểu Á Đông vẫn hay áp dụng.
Sau cùng, chúng ta hãy lưu ý rằng Trung Quốc không quan trọng thể chế nào cầm quyền ở VN, họ chỉ cần thể chế đó “nghe lời” là đủ. Tổng thống Duterte hiện nay của Philipin là một ví dụ, ông này không là cộng sản nhưng vẫn nhích gần về Trung Quốc. Đây là điều những người “đối lập” ở VN cần lưu ý.
Chúng ta cần “thoát Trung” và mọi thứ phải bắt đầu bằng lời nói thể hiện quan điểm. Với cá nhân một lãnh đạo, nói không chỉ là nói mà nói còn chính là làm và phải làm.

[1] http://www.nhandan.com.vn/…/31819702-tong-bi-thu-nguyen-phu…
[2] http://tuoitre.vn/…/trung-quoc-ngung-nhap-than…/1267105.html
[3] http://vietnamnet.vn/…/thu-tuong-vua-hop-tac-vua-dau-tranh-…
Nguồn©thoibao.de

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *